Tuấn Ngọc

Tuấn Ngọc: Nếu chỉ vì tiền tôi đã giàu có lâu rồi…

Nụ cười lệch miệng thân thiện, dáng dấp thanh lịch, quý ông Tuấn Ngọc ngồi xuống bên người vợ đẹp – ca sĩ Thái Thảo. Họ sóng đôi trong những chuyến về thăm quê, mỗi lần về sau lại dài ngày hơn bởi những mối quan hệ tại Việt Nam ngày một nhiều và gắn bó. Anh trở về lại quê hương, ấm nồng hơn trong tưởng tượng vì ngay cả bản thân, anh không nghĩ giọng hát của mình đã thành một tượng đài


Tôi cũng vui tính ra trò

Tôi đã khá run vì cảm giác anh đứng trên đỉnh cao, cẩn trọng và lịch lãm đến mức có khoảng cách?

Tôi không có nhiều điều kiện để chứng tỏ sự thân thiện. Dù rất nhiều lúc tôi muốn nói, muốn pha trò với khán giả từ vị trí của mình, nhưng nhà tổ chức còn thận trọng hơn tôi. Nếu mọi người đi xem tôi hát trong những chương trình nhỏ tại phòng trà, họ có thể thấy tôi cũng vui tính ra trò đấy.

Chính anh cũng bất ngờ rằng mình được chờ đón ở Việt Nam…

Làm nghệ thuật nhiều khi phải có sự may mắn. Mình vẫn là mình cả thôi nhưng vì lý do gì đó khán giả lại ủng hộ và đứng về phía mình. Chứ người nào không thích là họ lại thấy mình kỳ ngay à. Ông Van Gogh chẳng hạn, cả đời chỉ bán được một bức tranh mà là người quen mua, chứ sinh thời đâu tìm thấy sự may mắn của nghệ thuật đâu. Nghề hát rất dễ “tẩu hoả nhập ma” nếu như không kiên quyết đi theo con đường riêng, cá tính và khả năng của mình.

Người ta nói nhiều về anh với giọng hát và phong cách buồn. Nhưng tôi cảm nhận rằng đó là sự lãng mạn chứ không hẳn là buồn?

Ồ, anh là người đầu tiên nhìn ra tôi lãng mạn đấy. Tôi nghĩ, nghệ sĩ phải có sự lãng mạn, nó ẩn sâu bên trong để tạo ra cảm xúc. Nhưng đối với tôi lãng mạn nhưng không thích bừa bãi đâu nhé. Là một sự lãng mạn về tâm hồn.

Bởi vậy mà từ một cậu ca sĩ nhí Tuấn Ngọc chuyên hát nhạc Mỹ đến thời thanh niên, anh quay sang hát nhạc lãng mạn Việt Nam và thành công?

Nhiều người cũng đã hỏi tôi tại sao hát nhạc Mỹ. Lúc 5 tuổi, tôi bắt đầu hát với những phòng trà nghèo nàn chỉ có một cây đàn piano để đệm nhạc. Ngay từ khi ấy tôi đã nhận thức rằng một bài hát hay phải có đủ ba yếu tố: giai điệu, hoà âm và kỹ thuật viết nhạc như nhịp điệu chẳng hạn. Giống như một người con gái đẹp vậy, sắc vóc trời cho, phục sức bên ngoài và cái duyên trong giao tiếp tạo nên một tổng thể người đẹp. Đúng là bài hát trước tiên phải có giai điệu, đó là điều quan trọng nhất nhưng chưa đủ. Nhạc Việt thời tôi còn bé mới chỉ được nhạc sĩ để tâm đến giai điệu mà chưa có những yếu tố khác. Tôi hát nhạc quốc tế để cho đến năm 11 tuổi mới được hiểu sâu rằng, thời ấy nhạc Việt cũng đang chỉ học theo nhạc nước ngoài, nó là thứ văn minh ngoại lai. Và tôi cần phải tiếp cận văn minh ấy.


Bây giờ người hát lo phô trương nhiều quá

Nhưng rồi thì vẫn quay trở về với nhạc Việt Nam?

Đây, CD Chiều một mình qua phố mà anh (người viết) đang cầm đây là CD đầu tiên tôi thu năm 1984 sau 5 năm sống ở Hawaii và sang Mỹ được 9 năm. Tôi đến Hawaii và thấy yêu vùng đảo này. Lúc đó có người mời ở lại hát nhạc Mỹ trong các quán bar là tôi ở lại ngay. Suốt 5 năm chỉ hát nhạc Mỹ, hát 6 đêm/1 tuần cho hai quán bar ở đó… Nhưng rồi cũng không đến đâu cả ngoài kiếm tiền sinh sống. Càng sống ở đây, rồi người hát sẽ thấy nếu hát lại nhạc Mỹ của người Mỹ mãi mãi chỉ giống thằng hề mua vui, không thể hay bằng họ được.

Bước chuyển này rất quan trọng đối với anh đúng không?

Đến thời điểm này tôi lại thấy quan trọng nhất đối với nghề hát là cái gu âm nhạc. Cái duyên nghề nghiệp thì trời cho, ai được nấy hưởng. Nhưng cái gu rất quan trọng và có thể tự trau dồi được. Gu âm nhạc nó sẽ chỉ lối cho mình trong nghề. Học bằng cách tự nghe nhạc, tuy nhiên nghe cũng không phải dễ, phải biết lựa chọn mà nghe. Tôi vẫn nghe nhạc thường xuyên để học.

Anh nghe những thể loại nhạc gì?

Tôi nghe rất nhiều thể loại nhạc từ pop, đồng quê cho đến nhạc cổ điển, riêng nhạc Rap thì tôi đầu hàng. Kiểu nhạc đó chỉ cần nói mà đâu có hát. Tôi thích nghe nhạc jazz nhất và ngày càng cảm thấy hứng thú khi mình nhìn thấy trình độ và cá tính của người hát, người chơi nhạc jazz khi nghe nhạc của họ. Nhưng nghe để học nhạc Jazz thì càng trình độ cao càng xa quần chúng. Phải điều tiết con đường cho mình từ những sở thích riêng là vì thế. Tôi rất thích đeo đuổi nghiên cứu để biết về âm nhạc vì nó là một nghệ thuật song vẫn đi theo trào lưu. Có thể cái mình nghe hôm nay rất hay nhưng ngày mai lại lỗi mốt nên phải nghe để cập nhật sự chuyển động của nó.

Vậy còn nhạc Việt, những gì đã tạo dựng nên Tuấn Ngọc?

Thế hệ của tôi may mắn như Khánh Ly, Lệ Thu… sinh ra trong thời nghe nhạc lãng mạn, nhạc Việt cũng trăm hoa đua nở. Thời của tôi, một nhạc sĩ viết bài hát rất cần người ca sĩ để vừa diễn tả phần nhạc họ viết cũng như diễn đạt thật đúng hình ảnh ca từ và tình cảm của nhạc sĩ gửi gắm trong đó. Tôi được hát nhạc Việt thời đó thực sự sung sướng bởi cảm thấy rất hợp với mình, sau một thời gian dài học hỏi, bắt chước từng ca sĩ quốc tế. Bây giờ người hát lo phô trương nhiều quá, cứ lo biểu diễn mà quên đi chính là tình cảm. Cái này mới là quan trọng. Nghề ca sĩ dễ mà cũng khó. Tôi may mắn ngay từ khi bắt đầu chỉ vất vả vài năm đầu. Có thể là tôi nghĩ điều đó về những vất vả một cách nhẹ nhàng nên cũng không phải căng thẳng chăng. Nhưng nhiều ca sĩ bây giờ cứ đói khát danh tiếng thì căng thẳng, cái đó khổ. Nghề này để đủ sống thì dễ và đơn giản. Mà khi mình thấy mình đủ sống rồi là phải biết khán giả họ đang nuôi mình.


Hằng ngày tôi sẵn sàng giúp vợ con làm việc nhà

Điều may mắn nữa anh chưa nhắc đến, anh sinh ra trong cái nôi âm nhạc. Đâu phải ai cũng có điều đó đâu?

Vâng, đó là một điều tự hào. Sau này nhìn nhận lại các anh chị em trong gia đình đều thành danh lại càng tự hào hơn.

Và ngay từ những ngày đó, anh đã được coi là thần đồng cơ mà?

À, mỗi tuần thì tôi cũng có được đi hát 2 bài cho đài phát thanh. Tất cả bạn bè tôi được gọi là thần đồng, nhưng riêng tôi thì không. Chỉ có thần đồng Kim Chi, thần đồng Thắng mà không có thần đồng Anh Tuấn (tên thật của Tuấn Ngọc là Lã Anh Tuấn). Danh xưng thần đồng ngày đó chỉ là một cách gọi vui của những nhóm tạp kỹ mà thôi, có cả thần đồng ảo thuật gia, tài tử đi hát…

Xin lỗi vì câu này sẽ làm anh buồn, tôi rất ngưỡng mộ và rất tiếc nuối giọng ca của người em trai quá cố của anh, ca sĩ Anh Tú. Tôi rất muốn được anh chia sẻ cảm xúc về Anh Tú…

Tôi rất yêu thương Tú. Tú là em tôi, và nỗi đau mất Tú tôi cảm thấy sững sờ và đau hơn nhiều sự ra đi của mẹ tôi. Mẹ tôi tuổi gần đất xa trời, nằm xuống cũng là một hạnh phúc trọn vẹn. Còn Tú, quá trẻ để tạm biệt mọi thứ. Trong gia đình tôi, chỉ mình tôi là thích nhạc jazz thôi. Tú thích những gì trẻ trung nhẹ nhàng. Tôi và Tú khá đối lập. Tú thích những gì không khó khăn và hưởng thụ, còn tôi lại thích cái gì khó. Điều này chính là căn bản của nghề hát sau này, Tú đã chọn nhạc Pháp để hát nhẹ nhàng, bay bướm. Có rất nhiều bản của Tú, mãi mãi Tú là người hát hay nhất. Tôi hát cũng không hay bằng Tú được.

Sự trở về và thành công trong nước của anh liệu có báo hiệu những sự trở về khác của những thành công trong gia đình?

Bên gia đình vợ tôi là nhạc sĩ Phạm Duy thì anh biết đấy, mọi người đều đã về và sinh sống hoạt động tại Việt Nam. Còn gia đình tôi theo tôi biết thì Khánh Hà và Lưu Bích cũng có mong muốn trở về tham gia vào các hoạt động biểu diễn.

Các con anh, liệu chúng có giống như vợ chồng anh, ảnh hưởng thế hệ trước và trở thành những người làm nghệ thuật?

Ồ không, chúng tôi vẫn tôn trọng những sở thích riêng của các cháu. Chúng còn tương đối nhỏ để khẳng định hướng đi lâu dài. Mặt khác, thế hệ trẻ khác chúng tôi, chúng sống trong một môi trường đa văn hoá và đa phương tiện nên ảnh hưởng gia đình không nhiều. Tôi có lần nhìn thấy chúng theo dõi buổi biểu diễn của tôi tại Việt Nam, tận lúc đó tôi mới cảm thấy sự tự hào về gia đình trong mắt chúng. Tôi thoáng nghĩ, nếu tự hào thì có nhưng chắc để lựa chọn đi theo con đường của tôi chắc là không đâu.

Tôi đọc đâu đó, anh là người đàn ông của gia đình, đổ rác đi chợ và nghiện máy tính. Đó là cuộc sống của anh tại Mỹ?

Vâng, cuộc sống của tôi khá đơn giản, đi hát cuối tuần và hằng ngày sẵn sàng giúp vợ con làm việc nhà. Ngoài ra nghe nhạc, lên mạng và làm việc trong phòng thu tại gia, tôi cũng đâu có gì ngại ngùng khi phải giúp vợ làm công việc nhà đâu. Quanh tôi hàng xóm cũng là người Việt cả. Họ cũng biết và tôn trọng mình là một nghệ sĩ. Chỉ hơi bất tiện một chút là tôi muốn ăn mặc thật phủi nhưng không được vì họ chê là bình dân. Đôi khi cũng cần phải giữ hình tượng như trên sân khấu vậy.

Có phòng thu tại gia mà sao gần 10 năm nay anh không làm album nhạc nữa?

Không phải là tôi không làm đâu mà chưa làm xong. Tất cả cũng do cái tính cẩn thận quá của tôi, và cũng nệ vào việc mình có phòng thu nên cứ thu đi thu lại mà vẫn chưa ưng ý. Làm hoài không xong, quay đi quay lại mất chừng đó năm rồi. Quả thực đúng là chẳng ai khó tính bằng mình hết, mà tôi biết là khó quá cũng không được, đôi khi mất cả thời cơ. Nhưng mà nghĩ lại thì không khó với mình không được. Trước đây nghèo thu kiếm tiền thì càng nhanh, càng nhiều càng tốt. Giờ có điều kiện để làm khó mình thì tại sao không. Ngẫm nghĩ lại, nếu chỉ vì tiền tôi đã giàu có lâu rồi…

Thực hiện : Bạch Vân
Ảnh : Giang Huy
Thực hiện hình ảnh : Phương Vũ Châu
Địa điểm : Mosaique Living room – 23 Ngô Văn Sở, Hà Nộ

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s