Hoa hậu Nguyễn Thu Thuỷ

Nhân đêm nay Hoa hậu thứ 10 đăng quang. Post sớm một bài về một Hoa hậu mình thích nhất.

Gần 15 năm rồi mà chị ấy vẫn giữ được vẻ đẹp thánh thiện, sang trọng và rất dịu dàng, đầy hấp dẫn.

Ngày mai báo ra, SÀI GÒN TIẾP THỊ Tháng 9. Bài gốc dài quá sẽ có bản rút gọn 2 trang


Hoa hậu Nguyễn Thu Thuỷ

Tôi từng cô đơn và lạc lõng trong hào quang

“Cứ mỗi khi thấy trên báo hay ai đó nhắc đến một Cuộc thi Hoa hậu, lòng tôi vẫn bồi hồi lắm. Có lẽ tôi là người lặng lẽ và ít được nhắc đến nhất. Bây giờ khi đã là một phụ nữ, đã làm mẹ… nhìn lại quãng đường 15 năm qua thấy mình may mắn hơn nhiều cô gái khác. Có được nhan sắc đã là may mắn, hơn thế lại được tôn vinh, được xã hội công nhận. Khó có thể kể hết những gì mà vương miện đã mang lại cho tôi…”

Mọi người không hiểu hết áp lực trên vai chúng tôi

  • Cái nhìn bản thân trong gương của Thu Thuỷ bây giờ khác gì cách đây 15 năm?

Từ trong bản chất, tôi nghĩ mình vẫn là cô bé gầy cao lêu đêu ngày nào say mê đọc Anna Karenina bên cửa sổ. Để đanh đá, giảo họat trong cuộc sống này thì dễ lắm, làm sao giữ mình vẫn ngơ ngác, trong sáng nhìn cuộc đời một cách vô tư khó hơn nhiều

  • Chị nhận xét đương kim hoa hậu Mai Phương Thuý như bông hoa đang nở dần. Và hình như chính chị ở thời điểm đăng quang cũng giống như bông hoa e ấp ấy. Chị có cho rằng chính vương miện, hào quang và ý thức của các hoa hậu làm cho sắc đẹp những bông hoa được khẳng định?

Khi một hoa hậu mới đăng quang, điều đầu tiên người ta quan tâm là cô ấy có xinh đẹp không? Nhưng thật ra khi một cô đã vượt qua hàng ngàn thí sinh khác, thì tiêu chí xinh đẹp phải là chắc chắn rồi, chỉ có quan niệm về vẻ đẹp của mỗi người mỗi khác. Sau này làm giám khảo một số cuộc thi, tôi mới hiểu chọn một Hoa hậu tức là phải lựa chọn ra một vẻ đẹp hài hòa nhất. Hoa Hậu cần phải có ý thức rất rõ về việc mình sẽ là đại diện hình ảnh vẻ đẹp Việt Nam không chỉ trong hai năm mà còn là suốt cuộc đời. Nhiều người chỉ nghĩ chiếc vương miện mang đến cho chúng tôi những cơ hội nổi tiếng này nọ chứ không nhìn thấy những áp lực rất lớn trên đôi vai của những cô gái mới đôi mươi tuổi. Mai Phương Thúy và các hoa hậu bây giờ may mắn hơn thế hệ chúng tôi … Ngày xưa tôi chẳng biết gì đến PR hình ảnh cá nhân, không có người đại diện. Thậm chí đến lúc là hoa hậu rồi cũng không biết trang điểm ăn mặc ra sao. Mọi họat động đều mang tính tự phát, có chăng cũng chỉ được tư vấn từ gia đình… Có muốn tham gia các họat động xã hội cũng khó, chứ không như các bạn bây giờ có hẳn một ekip giúp mình thực hiện…

  • Nhưng danh hiệu Hoa hậu có thể làm thay đổi cả số phận của một cô gái trẻ đôi mươi?

Danh hiệu Hoa Hậu đến với tôi cũng vào năm 18 tuổi, khi tôi vừa rời ghế nhà trường bước chân vào cuộc sống. Tôi chẳng thể tưởng tượng nổi nếu không là Hoa Hậu thì cố gái 18 tuổi là tôi đó bây giờ sẽ như thế nào…. Không thể tưởng tượng nổi…

  • Cuộc thị nào cũng có những đối thủ cạnh tranh vương miện trực tiếp. Còn nhớ lúc chị đăng quang cuộc cạnh tranh dữ dội với Tô Hương Lan. Nhưng rồi chính thời gian đã trả lời là những hoa hậu giành vương miện hầu như là xứng đáng, còn các Á hậu đều đã biến mất. Điều này do khách quan các hoa hậu được chú ý hơn hay theo chị là BGK vẫn tinh ý hơn?

Đúng là ngày đó có nhiều tranh cãi giữa việc lựa chọn tôi hay Tô Hương Lan là hoa hậu. Chính tôi cũng thảng thốt trước vẻ đẹp trong sáng thánh thiện của cô ấy. Tôi nghĩ mình đọat vương miện phần nhiều vì may mắn. Giờ Lan vẫn rất đẹp, có một gia đình hạnh phúc và thành đạt. Họ không biến mất đâu, mà chỉ vì mọi người sau bao nhiêu năm chỉ nhắc đến hoặc nhớ tới Hoa Hậu của một cuộc thi thôi.

  • Theo chị, yếu tố nào quyết định những nhan sắc sẽ trở thành hoa hậu?

Đẹp là yếu tố tiên quyết, nhưng vẻ đẹp đó phải được tỏa sáng từ thần thái rạng rỡ của trí tuệ, nhân cách và sự dịu dàng chỉ có ở người con gái Việt … Nói ra thì nghe có vẻ triết lý quá, nhưng bạn để ý mà xem, tất cả các hoa hậu mặc dù mỗi người một gương mặt, một phong cách, nhưng trong họ luôn luôn có thần thái đó.

  • Có Hoa hậu nào ở Việt Nam khiến chị nể phục và yêu mến không?

Tôi yêu mến và kính trọng các chị Bùi Bích Phương và Diệu Hoa. Ngọc Khánh cũng là một người b
ạn đáng mến vì sự gần gũi và tính cách bộc trực, thông minh và rất nhạy cảm… Trong tất cả các hoa hậu người tôi tiếp xúc nhiều nhất là Hà Kiều Anh. Tôi cảm phục chị ấy ở sự vươn lên sau những lần vấp ngã, chẳng ai dám nói là mình không bao giờ mắc sai lầm. Quan trọng là mình biết đứng lên và bước tiếp như thế nào.

Số phận là do mình định đoạt

  • Giành được vương miện đã khó, Giữ vương miện càng khó hơn? Ở trải nghiệm cá nhân chị đã phải lựa chọn và phấn đấu gì vì danh hiệu này của mình không suốt thời gian qua?

Đắng sau vinh quang của chiếc vương miện là áp lực rất lớn, càng đi nhiều, trải nghiệm nhiều và gặp gỡ nhiều người tôi càng thấy việc gìn giữ hình ảnh là quan trọng. Trước tiên là phải ý thức được điều đó, đừng nghĩ rằng danh hiệu là một nấc thang để dấn thân hoặc cơ hội để nổi tiếng, kiếm nhiều tiền hay tìm kiếm một đại gia nào đó như thiên hạ vẫn thường gán ghép cho những cô hoa hậu như chúng tôi. Chính áp lực đó đã thúc ép tôi không ngừng cố gắng, không ngừng học hỏi…

  • Chị đã dần bước đi như thế nào với vương miện ấy?

Bố mẹ tôi đều là giáo sư, tiến sỹ ngôn ngữ học. Tôi lớn lên với những khuôn phép và quan niệm về cuộc sống mực thước từ ảnh hưởng của bố mẹ. Tôi được giáo dục để hiểu rằng học vấn và tri thức là quan trọng nhất, người ta có thể đánh đổi tất cả nhưng không thể đánh mất phẩm giá, nhân cách. Mọi thứ không tự dưng mà có, chỉ có làm việc thực sự mới mang lại giá trị lâu bền… Bị ảnh hưởng của bố mẹ, tôi đam mê đọc sách từ bé. Cuộc sống của tôi cho đến khi đạt danh hiệu hoa hậu không có gì khác ngoài gia đình, nhà trường và những trang sách. Danh hiệu HH làm thay đổi hoàn toàn cuộc sống của tôi. Tôi hoang mang và khủng hoảng khi nhận ra cuộc sống phức tạp hơn mình tưởng. Chẳng phải ai cũng yêu thương và chân thành như bố mẹ mình. Các giá trị đảo lộn, có những lúc tôi chằng biết nên tin vào ai, vào cái gì… Phải mất nhiều năm như thế, tôi lạc lõng và cô đơn trong hào quang của chính mình. Có lúc tôi trốn chạy, muốn buông xuôi đầu hàng… Tôi cũng không hiểu điều gì đã làm cho tôi tự cân bằng trở lại, có khi là nền tảng giáo dục gia đình, có khi là một nội lực tiềm tàng mà chính tôi cũng không ý thức được. Hay có khi chỉ đơn giản là những cuốn sách mà tôi đã từng đọc ngày nào. Một người bạn nhà văn đã từng nói với tôi, những người say mê văn học Nga chắc chắn phải là người nhân hậu và không thể làm điều xấu.

  • Bề ngoài, chị yên ổn và thành đạt. Nhìn lại, có phải quyết định nào của chị cũng đúng? Liệu không phải là Hoa hậu, chị đã có thể làm tốt hơn?

Tôi không dám nhận mình đã thành đạt, tất cả vẫn còn ở phía trước. Tôi có thể đã đạt được một số thành công nhất định trong công việc, nhưng trong cuộc sống giá mà mọi người biết được số lần thất bại của tôi còn nhiều hơn vài chục lần số lần thành công. Tôi đã sai lầm nhiều không kể hết được. Có sai lầm có thể sửa chữa, nhưng có sai lầm không thể và thậm chí phải trả giá quá đắt. Nhưng không vì thế mà tôi sợ không dám mắc sai lầm nữa… Tôi ít khi hối tiếc về những quyết định của mình, đổ lỗi cho số phận hay hoàn cảnh, tự đặt cho mình những câu hỏi nếu thế này thế kia. Cuộc đời mình, số phận mình là do mình lựa chọn và định đọat.

  • Vậy nếu có con gái, chị có muốn cháu trở thành một hoa hậu không?

Chắc chắn là có rồi. Đó là điều may mắn và hạnh phúc nhất đối với một cô gái, lẽ nào mình lại không mong muốn đến với con gái mình.

Giữa công việc và đời thường

  • Nghe nói chị làm sếp rất khó tính. Điều đó có mâu thuẫn với những hào quang mà ít nhất nhân viên mới nhìn về chị không?

Đúng là tôi rất nghiêm khắc và khó tính trong công việc. Tôi căm thù sự qua loa và cẩu thả, đặc biệt là trong đặc thù kinh doanh dịch vụ như của tôi, đòi hỏi mọi thứ đều phải rất chi tiết. Nhân viên từng làm việc với tôi lâu năm chắc đều hiểu điều đó. Còn nhân viên mới, tôi cũng gặp nhiều trường hợp chỉ làm một ngày rồi lặn mất tăm vì thấy áp lực công việc lớn quá hoặc là vì tôi khó quá. Cũng có nhiều người thất vọng khi họ nhìn thấy tôi khác hẳn trong công việc so với những cảm nhận ban đầu. Tôi gọi đó là “halo effect” – hiệu ứng hào quang. Ngoại hình, cách ăn mặc, lời nói cử chỉ hoặc những hình dung về tôi làm cho người đối diện nghĩ rằng tôi là một người dễ chịu, vui vẻ, nhẹ nhàng… Đến khi vào công việc hoặc gặp trường hợp cần phải quyết đoán, rất nhiều người sốc khi thấy tôi quá quyết liệt, quá khắt khe… Tuy vậy, tôi cũng đề ra cho mình những nguyên tắc ứng xử với nhân viên: nghiêm khắc nhưng không nghiệt ngã, chỉ đánh giá trên công việc chứ không trên cá nhân và đặc biệt không bao giờ mạt sát. Bên cạnh đó, tôi còn là người hòa đồng và nhân hậu.

  • Nhiều phụ nữ thành đạt, đặc biệt là với nhan sắc thường bị một cái nhìn thiếu công bằng cho rằng họ sử dụng vũ khí nhan sắc là chính? Ở vị trí cá nhân chị chia sẻ gì?

Tôi không phủ nhận nhan sắc là một lợi thế. Chỉ có điều sử dụng nó như thế nào để không trở thành lạm dụng mới là vấn đề. Người có nhan sắc đi đâu, làm gì cũng được chú ý, được ưu ái hơn, đôi khi được châm chước hơn. Thế nhưng nếu chỉ dừng lại ở nhan sắc mà không có năng lực thực sự thì lại phản tác dụng. Khi nhìn vào những gì tôi đang có người ta hay nghĩ tất cả là vì nhan sắc hoặc do chiếc vương miện mang lại, không ai biết được tôi đã phải cố gắng như thế nào để có và giữ được những gì đang có. Vẻ đẹp trời cho chỉ tỏa sáng ở tuổi mười tám đôi mươi, chứ để duy trì được đến sau 30 tuổi thì đòi hỏi ở một chế độ sinh họat lành mạnh và rèn luyện hết sức nghiêm ngặt. Vương miện cho tôi nhiều cơ hội, nhưng cơ hội chỉ là 1% thành công, 99% còn lại là mồ hôi công sức và đôi khi là cả nước mắt. Cuộc đời công bằng lắm, không ai có được tất cả mọi thứ nhờ vào vận may.

  • Có phút nào, không trang điểm, không vương miện, không công việc… chị ngắm nhìn mình trong gương không?

Khoảng 10 năm trở lại đây, dù bận rộn đến mấy, mỗi ngày tôi đều dành cho bản thân ít nhất là 30 phút vào cuối ngày trước khi đi ngủ. Đó là phút nhìn lại mình, một mình đối diện với mình, chân thực và thành thật nhất. Mỗi ngày mang trên mình nhiều vai trò, nhiều trọng trách quá, nếu không có những giây phút như thế này có khi quên mất cả con người thật của mình. Tôi nghĩ làm sao để tối nay tôi có một giấc ngủ bình yên không mộng mị, để ngày mai tôi thức giấc tiếp tục sống đối diện với những khó khăn, những công việc với một lòng nhiệt huyết và đam mê nhất, không bỏ qua những khoảnh khắc dù là nhỏ nhất của cuộc sống, sáng suốt nhưng không vô cảm.

  • Còn nhớ một tấm hình hoa hậu đội nón mặc áo dài trắng ngồi trên xích lô cách đây đã lâu. Rất ấn tượng về sự dung dị ngày đó của chị. Nhưng bây giờ là một Thu Thuỷ rất đài các và viên mãn?

Đó cũng là một trong những bức hình yêu thích nhất của tôi. Tôi có một người bạn nước ngoài đã phóng bức hình đó rất to và treo trong phòng khách sang trọng của anh ở Châu Âu. Theo tôi thì đài các hay dung dị không quan trọng, quan trọng là tinh thần từ bên trong. Tôi rất tin vào vẻ đẹp tinh thần, nếu không có tinh thần thì dù có lụa là gấm vóc hay đẹp chim sa cá lặn cũng chỉ vô cảm như khúc gỗ mà thôi.

  • Chị đi giữa phố, đứng giữa mọi người có tự tin và thoải mái không?

Nói thật là đến giờ tôi vẫn không thoải mái lắm khi đang đi ngoài phố hoặc ở nơi đông người có ai đó nhận ra tôi. Tôi đã từng bắt gặp những người phụ nữ bán hàng rong rất đẹp. Tôi muốn họ nhìn nhận tôi như là một người phụ nữ đẹp trong biết bao nhiêu người phụ nữ đẹp khác của đời thường. Danh hiệu hoa hậu xin để dành cho sân khấu, tivi và tạp chí… Lúc nào cũng nghĩ mình là người đẹp, người nổi tiếng thì khó sống lắm.

  • Cuộc sống hôn nhân của chị?

Tôi đã chia tay cuộc sống hôn nhân được 3 năm và ở với con trai 5 tuổi. Việc này tôi cũng như chồng tôi cố gắng giữ để không làm ảnh hưởng tới con cái và cả hai, vì anh ấy cũng là người làm kinh doanh có uy tín. Vì vậy tôi đã không để cho báo chí biết chuyện này. Chia tay và đổ vỡ là việc không ai muốn, nhất là đối với chúng tôi sau rất nhiều năm quen biết và tìm hiểu rồi đi tới hôn nhân. Giờ chúng tôi vẫn là bạn, tôn trọng nhau để cùng chăm sóc và giáo dục con cái. Tôi không muốn chuyện riêng tư đưa lên báo hoặc trở thành tâm điểm dư luận đồn thổi. Đau khổ thì chúng tôi cũng đã chịu đựng, và giờ cả hai đều phải bước đi tiếp trên con đường của mình.

  • Tại sao chị tự nhận mình là người nhiều mâu thuẫn?

Trong tôi luôn luôn tồn tại hai con người cùng một lúc. Một hiền dịu, chín chắn, nguyên tắc và luôn luôn tự đề ra những khuôn phép, tiêu chuẩn. Một đáo để, nông nổi, phá cách, sống bản năng, lúc nào cũng chỉ trực phá bung tất cả, chẳng bao giờ chịu theo một khuôn khổ nào hoặc chỉ muốn làm ngược lại những gì đã được định trước.. Cái Tôi thứ nhất được rèn giũa từ gia đình, ảnh hưởng khuôn phép xã hội, và đặc biệt là các trách nhiệm đối với bản thân, với mọi người xung quanh. Cái Tôi thứ hai là bản năng và có lẽ đúng với bản chất của tôi hơn. Tôi không thích các lối mòn, sự gò bó và các ràng buộc. Và hình như cái tôi thứ hai làm cho tôi trở thành một người phụ nữ hấp dẫn và thú vị hơn thì phải. Nhiều khi đâu phải lúc nào cũng chỉnh chu đã là hay… Con người đôi khi cũng phải hồ đồ một chút cho cân bằng cuộc sống.

  • Đôi khi chị muốn nổi loạn. Nhưng rồi lại không?

Những lúc muốn nổi lọan vì cái tôi thứ hai trỗi dậy. Tôi rất chóng chán và không thích sự quá ổn định. Sự thay đổi và các yếu tố bất ngờ
làm thi vị cuộc sống. Điều này không phụ thuộc vào tuổi tác. Thường thì người ta nói khi đã lớn tuổi hoặc đã yên bề , người ta thường không muốn và rất ngại thay đổi, ví dụ chỗ ở hoặc việc làm chẳng hạn. Tôi quan niệm ngày nào cũng làm từng đó việc, nói từng đó câu, gặp từng đó người thì buồn chán lắm. Thế giới rộng lớn có biết bao nhiêu nơi mình chưa hề đặt chân. Cuộc đời có biết bao nhiêu điều thú vị mà mình còn chưa làm. Vậy tại sao phải đóng khuôn mình trong những ràng buộc và ảo giác rằng mình không thể đổi mới? Cứ 3 đến 6 tháng tôi thay đổi kiểu tóc, trang điểm một lần. Mỗi năm tôi lên kế họach phải đi đâu đó ít nhất 2 lần. Nhà cửa cũng vậy, lâu lâu tôi lại bới tung các đồ đạc trong nhà để sắp xếp lại. Đấy là cách tự cân bằng cái mong muốn nổi lọan với một sự ổn định cần thiết cho chính bản thân tôi.

  • Ước muốn lớn nhất của chị lúc này?

Tôi mong muốn mình có đủ sức khỏe, nghị lực và đam mê để thực hiện những dự định trong công việc, trong cuộc sống, làm được nhiều hơn nữa cho người thân, đồng nghiệp, bạn bè, nhân viên, thực hiện các dự án từ thiện và hoạt động xã hội, khám phá thế giới và tự hòan thiện bản thân mỗi ngày.

Chu Minh Vũ (thực hiện)

Thực hiện hình ảnh: Huỳnh Minh Thuỷ

Nhiếp ảnh: Quang ZKmedia

Trang phục: Kelly Bùi (2D Lý Quốc Sư- HN)

Trang điểm & Tóc: Quanlady

Advertisements

6 thoughts on “Hoa hậu Nguyễn Thu Thuỷ

  1. em cung thich chi Thuy lam, nghe và doc ve chi nhieu nhung muon 1 lan duoc gap truc tiep ma chưa có cơ hội. Hôm nay lại lên tìm tin về chị để đọc nên tình cờ vào đc blog này e thấy vui vui vì lại gặp những người cùng yêu quí chị í.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s