Kathy Uyên

Bài viết cho Chuyên đề “>>>” của Tạp chí Đẹp, số tháng 5- 2010

Diễn viên Kathy Uyên

“Tôi đã được học thất bại mỗi ngày”

Trước khi gặp Kathy Uyên, người viết đọc một bài phỏng vấn cô trên CNN.Ở đó, Kathy chia sẻ “I was shocked. I didn’t think Vietnam would accept me so quickly”… Khởi đầu sự nghiệp ở Việt Nam hoàn toàn tình cờ bằng bộ phim “Chuyện tình xa xứ”, Kathy Uyên được nhận giải Cánh diều vàng cho Nữ diễn phụ xuất sắc nhất… Và tất nhiên tại Việt Nam, cô nhanh chóng nhận được những sự quan tâm dành cho một ngôi sao điện ảnh- như chính giấc mơ của cô ngày hôm qua.

  • Có thực là chị đã sốc?

Àh, bài phỏng vấn đó lâu rồi, khi tôi vừa nhận giải thưởng Cánh diều vàng. Đêm đó, qua internet tôi nói chuyện với cô bạn người Mỹ làm ở CNN. Tôi đã sốc thật sự, vì “Chuyện tình xa xứ” là phim đầu tiên của tôi chính thức ra mắt tại Việt Nam- và đó cũng không phải là một vai chính- mà ngược lại một vai phụ, không quá khó khăn để nhập vai. Đó là vai diễn một cô Việt kiều – như chính con người của tôi vậy. Hơn nữa, cô cảnh sát ấy có bề ngoài khá cứng rắn và lạnh lùng, những xúc cảm và yếu đuối đều được cất giấu phía dưới lớp vỏ lạnh lùng ấy… Tôi chưa phải là một diễn viên nhiều có nhiều kinh nghiệm như các diễn viên chuyên nghiệp khác ở Việt Nam. Và ngay cả vốn tiếng Việt của tôi cũng rất ít ỏi… Nhưng tôi đã rất vui vì mọi người đã thích bộ phim “Chuyện tình xa xứ” và sau đó là trao tặng một giải thưởng cho sự khởi đầu của tôi.

  • Chị đã không nghĩ mình được đón nhận nhanh chóng như vậy ở Việt nam?

Đúng rồi. Tôi vẫn luôn nghĩ sự thành công là phải có thời gian, phải trải qua những khó khăn để vươn tới thành công đó. Trong thâm tâm của tôi xác định, không có cái gì mà mau chóng mà thành công được ngay. Nếu được gọi là thành công, tôi nghĩ vẫn nó vẫn ở phía sau con đường điện ảnh của tôi. Muốn thành công ở Việt Nam, chắc chắn tôi còn phải ở lại đây nhiều hơn nữa, học tiếng Việt chăm chỉ hơn. Và hơn nữa, tôi phải xem truyền hình thật nhiều, xem phim Việt Nam, xem kịch nói… nhiều hơn để có thể nắm bắt được khán giả họ thích gì, điện ảnh Việt Nam đang diễn ra như thế nào. Bản thân mình phải nằm trong điện ảnh mới có thể là một diễn viên điện ảnh.

  • Vậy cứ coi Cánh diều vàng của chị là một điều may mắn mà chị không lường trước?

Đúng, đó là một sự may mắn, Nhưng may mắn này sẽ không thể hiện ra nếu như tôi đã không chuẩn bị tư thế để đón nhận nó. Để có một vai diễn điện ảnh, tôi đã theo học diễn xuất ở Mỹ với một tâm thế là chuẩn bị, sẵn sàng đón nhận cả trạng thái là chưa chắc mình đã có một cơ hội để lọt mắt xanh một đạo diễn nào. Tôi đã mơ ước được làm diễn viên và tôi luôn chuẩn bị những kỹ năng cho mình để chờ đón cơ hội. Mỗi cơ hội đến đã là một may mắn. Nhờ có sự chuẩn bị nên đối với tôi, tôi tự hào là mình đã có một giải thưởng. Ít nhất là mình xứng đáng được nhận nó bởi mình đã có một sự chuẩn bị tốt để làm việc.

  • Và vì thế chị đã quyết định ở lại Việt Nam?

Vâng. Tôi quyết định ở lại. Chẳng có diễn viên nào lại không mơ ước được đóng những vai chính thú vi, nội tâm. Ở Việt Nam, tôi cảm thấy mình có nhiều cơ hội, mọi người xung quanh mình lại nồng nhiệt chào đón mình. Tôi chẳng so sánh nhiều giữa Việt Nam và Mỹ đâu bởi mỗi nơi có một đường hướng phát triển và cách làm việc khác nhau. Nhưng nhìn thấy không khí làm điện ảnh của Việt Nam, tôi có linh cảm về một sự phát triển của điện ảnh trong nước, nên tôi muốn được là một phần trong sự phát triển ấy.

  • Diễn viên Việt Nam thì cứ coi Hollywood là một đích đến mơ ước và danh giá. Còn chị, đã bắt đầu khởi nghiệp ở Mỹ lại chọn con đường ngược lại là quay về… ?

Thứ nhất, tôi cảm thấy rất nhiều bài báo về tôi nói rằng “Nhan sắc Việt ở Hollywood”, “Từ Hollywood trở về…” …, tôi cảm thấy nó không hợp với mình. Hollywood là một cái tên rộng lớn, và không ai biết chính xác tôi đã làm gì ở đó. Đúng, tôi đã có một ước mơ trở thành diễn viên điện ảnh, bởi tôi yêu thích diễn xuất nên khi ở Mỹ tôi phải thâm nhập vào Hollywood. Tất cả là vì mục đích tôi được làm điện ảnh. Nhưng không phải cứ làm ở Hollywood là phải làm diễn viên đúng không? Tôi thích công việc làm diễn viên lắm, nhưng tôi thừa hiểu có hàng tá những khó khăn để chạm đến ước mơ ấy. Tôi đã đi làm thêm cho rất nhiều hãng sản xuất phim lớn với đủ các công việc, từ PR, marketing, casting, phụ làm sản xuất, làm phục trang, và đóng những vai phụ và quần chúng… Tôi chẳng ngại làm bất kỳ các công việc này… Tại Hollywood, cơ hội giành cho các diễn viên châu Á rất ít vì cũng không có nhiều kịch bản giành cho người Á châu. Khi có một phim casting người Á châu thì tôi cũng sẽ phải cạnh tranh với rất nhiều người Hàn quốc, người Hoa… Lâu lâu có những dự án phim độc lập của các đạo diễn trẻ, không nhiều tiền nhưng được nhận là may rồi… Và càng hiếm nữa là các đạo diễn hoặc biên kịch điện ảnh là người Việt xuất hiện ưu ái cho diễn viên Việt càng may mắn hơn… Nói tôi đã đóng phim này với ngôi sao Hollywood kia, chụp ảnh với đạo diễn nọ… điều đó bình thường quá. Holly wood thực ra chỉ là cái tiếng. Cái tiếng ấy thì sẽ phụ mình… nhưng đó không phải là tất cả. Những người yêu nghề muốn trau dồi và mơ ước có cơ hội làm nghề như tôi, được đi học và được thử sức thì là hạnh phúc… Điều tôi mong muốn là tôi được thể hiện khả năng và tự hào vì khả năng đó kìa… Bởi vậy, khi ở Việt Nam tôi có những vai diễn tốt, thậm chí những vai chính trong những bộ phim có chất lượng cao thì đương nhiên, tôi chọn ở lại Việt Nam. Tôi vẫn đang mong muốn mình được diễn nhiều vai diễn khó  hơn nữa, có nhiều khía cạnh nội tâm phức tạp hơn nữa để có thể tiến bộ.

  • Nhưng chị thừa hiểu những ước mơ ấy ngay cả ở Việt Nam chắc chắn không dễ dàng?

Đương nhiên, nhưng có ai cấm mình ước mơ đâu… Nhưng tôi đã nói rồi, mình có ước mơ thì luôn phải chuẩn bị trước mọi thứ chứ không thể chờ cơ hội đến rồi mới suy nghĩ và hành động. Tôi biết mình là một diễn viên Việt kiều, yếu điểm lớn nhất là tôi còn thiếu tất cả những hiểu biết về văn hóa và con người Việt Nam đặc biệt là người phụ nữ Việt. Diễn viên trong nước hiện nay có quá nhiều diễn viên giỏi và xinh đẹp… Tôi cảm thấy thú vị nếu như tôi được cạnh tranh với họ, bởi cạnh tranh sẽ làm phát triển mà. Nếu tôi thua họ trong một cuộc chạy đua đến một vai diễn, ít nhất tôi cũng đã được hưởng lợi từ quá trình tìm tòi vai diễn, quá trình đọc kịch bản và học tiếng Việt, thâm nhập thực tế… Tôi cũng tốt lên mà.

  • Vậy chị đang chuẩn bị gì cho giấc mơ làm phụ nữ Việt thật sự trên phim của mình?

Tôi có thuê người dạy tiếng Việt cho mình. Tôi đang tập viết tiếng Việt. Và quan trọng nhất là đọc thật nhiều tiếng Việt. Tôi thích đọc sách và tạp chí, đặc biệt là tôi thích đọc các bài phỏng vấn các ngôi sao ở Việt Nam, bởi tôi muốn tìm hiểu xem tâm lý của họ và cách họ trò chuyện với mọi người. Ngoài ra tôi chú tâm học nhiều về văn hóa và điện ảnh, nhất là các thuật ngữ điện ảnh người Việt hay dùng… Bạn thấy tôi nói tiếng Việt tốt hơn rồi, đúng không, nhưng đó là hội thoại hàng ngày thôi. Chứ giờ nói chuyện về kỹ thuật hoặc y học là tôi… bó tay luôn! Tôi rất thích học, và tự thấy mình học cũng nhanh. Rõ ràng, nếu như mình nghĩ việc học nó dễ thì … nó sẽ dễ thôi, chứ nếu chưa làm đã nghĩ là nó khó khăn thì chắc chắn sẽ khó khăn thât. Nếu mỗi ngày tôi có một kịch bản để học, là một truyện ngắn để đọc… thì đến cuối đời, chắc tiếng Việt của tôi sẽ chuẩn lắm… hehe

  • Từ “Chuyện tình xa xứ” đến “Để Mai tính”, chị đều nhận 2 vai diễn là Việt kiều, nên trong điện ảnh chị là một hương vị lạ. Nhưng để lâu dài ở đây, lạ mãi cũng thành quen…

Để thành diễn viên Việt Nam thật sự khó thật, tôi biết điều này mà… Không chỉ là học tiếng Việt không thôi, mà còn phải làm được như các diễn viên Việt Nam là cả một quá trình nghiên cứu nhiều đó… Làm sao để thở ra được cái hơi của Việt Nam, nghĩ bằng suy nghĩ của người Việt Nam. Diễn viên trong nước có lợi thế là đã được làm người Việt Nam từ nhỏ rồi, còn tôi, vậy là đã trễ tới hai mấy năm rồi. Bây giờ tôi phải thay đổi hoàn toàn con người và lối sống của mình đấy. Hai vai diễn Việt kiều vừa qua đối với tôi có phần dễ dàng bởi nó đều có phần nào con người và cuộc sống của tôi… Hiện nay, trong tay tôi đang có một kịch bản thú vị lắm, tôi rất là mê kịch bản này dù tôi nghĩ là chắc phải 3, 4 năm nữa nó mới được thực hiện vì khá tốn tiền. Nhưng tôi lại thích, vì khoảng thời gian chờ đợi ấy lại là may mắn để tôi được chuẩn bị. Đó là vai diễn cô gái Huế, Huế thật sự chứ không phải Việt kiều nha.

  • Chị được mời vai diễn này chưa?

Chưa nói trước điều gì, vì mọi thứ chưa chắc chắn. Nhưng tôi chẳng đợi đâu, tôi đã đi Huế nhiều lần rồi đấy. Tôi nhờ một người gốc Huế cho tôi ở, dạy tôi mọi nề nếp sống của người Huế, dạy tôi nói tiếng Huế luôn…. Tôi thích kịch bản này, nên ngoài việc nắm chắc được kịch bản tôi cần phải nắm chắc được nhân vật nữa. Giờ tôi đã có thể nói được giọng Huế, hiểu tất cả chi mô răng rứa… Ở Huế tôi nói tiếng Huế, người ta … đã nghĩ tôi là một cô Việt Kiều gốc Huế rồi chứ không nghi ngờ gì là tôi đang học cho vai diễn cả. Tôi đã diễn thử vai, thấy vui vui… Tôi muốn chuẩn bị trước cho vai diễn này thật kỹ càng, để khi casting, dù nếu có thất bại tôi vẫn tự hào là mình đã có một sự cố gắng lâu dài và thực sự hết mình.

  • Chị là tuýp người không ngại thất bại nhỉ?

Không, nhất là trong nghề nghiệp này. Tôi chỉ buồn một chút thôi khi thất bại, nếu mình đã cố gắng hết mình mà vẫn chưa tới đích. Nhưng thất bại làm mình rơi xuống lại có lực để đẩy mình lên một mức cố gắng cao hơn. Ở Mỹ, tôi được học cách chấp nhận thất bại. Anh biết rồi đó, diễn viên ở Mỹ nói chung là suốt ngày nằm trong một vòng quay của công việc: học tập, casting, làm việc, casting… Từ thời sinh viên, tôi học hai ngành kinh doanh và diễn xuất một lúc nên càng bận rộn, được gọi casting là đi liền, và quay trở về là lại lao vào việc học, ngày mai lại đi casting phim khác… Việt rớt đài các vai diễn là chuyện hết sức bình thường, hàng ngày, không có gì phải đáng thất vọng hết… Đó là một phần của công việc. Nếu sợ thất bại, tốt nhất là đừng mơ ước điều gì.

  • Vậy ngoài ước mơ làm diễn viên Việt Nam thành công, ước mơ lớn của chị là gì?

Mơ làm diễn viên ngôi sao quốc tế, thành công ở cả Việt Nam và Mỹ… Đúng là đã mơ ước rồi, sao không mơ một giấc mơ lớn luôn cho xong! Mơ ước thì có làm sao đâu mà phải sợ nhỉ (Cười)… Có lẽ tôi vẫn duy trì công việc ở cả hai nơi Việt Nam và Mỹ, đi đi về về… Cả hai nơi đều là nhà.

  • Cha mẹ chị phản ứng với quyết định của chị hiện giờ thế nào?

Cha mẹ tôi vẫn ở Mỹ và cũng không phản đối khi tôi chọn quê hương để trụ lại một thời gian. Có thể ở Mỹ tôi có thể làm việc nhiều tiền hơn nhưng ở Việt Nam hiện giờ tôi được làm điều mình thích và sống đúng với ước mơ của mình. Từ ngày còn bé xíu cho đến khi học trung học, tôi vẫn tham gia diễn kịch trong trường và cha mẹ tôi không phản đối, vẫn luôn coi đó là một đam mê trẻ con và lớn lên thì tôi sẽ quên đi nhanh chóng. Nhưng khi vào đại học, để được chấp nhận theo học diễn xuất thì tôi vẫn phải chọn học thêm một ngành kinh doanh vì theo ý cha mẹ tôi, đó vẫn là một sự an toàn để nếu tôi có thất bại trong ước mơ làm diễn viên thì vẫn có một nghề nghiệp để sống… Nhưng bây giờ khi tốt nghiệp và tôi đã lớn, tôi muốn tự quyết định tương lai cho mình. Tôi nói chuyện với cha mẹ tôi, một doanh nhân hay bác sĩ chí ít cũng mất 5 năm học tập và 5 năm lập nghiệp trước khi có thành công… Vậy cha mẹ hãy cho con một quãng thời gian 10 năm để sống với ước mơ và sự lựa chọn của con đi, nếu con không thành công, con sẽ quay trở về với lời khuyên của bố mẹ.

  • Cảm ơn và chúc chị thành công với ước mơ lớn của mình!

Bạch Vân (thực hiện)

Thêm vài hình “Để Mai tính” nha!

3 thoughts on “Kathy Uyên

  1. http://www.cnngo.com/about
    CNNGo.com chỉ là một trang web tin tức dành chủ yếu với 6 thành phố được add. Không phải là CNN.com hay CNN TV
    Bạn nên ghi rõ như vậy chứ đừng ghi là CNN.
    Now, in case you are wondering, how is CNNGo different to CNN.com or the CNN you watch on television?

    Firstly, we are a separate division of CNN. CNNGo has its own regionally-based team of staff, and is a smaller operation than CNN’s global team of 4,000 news professionals.

    Read more: About Us | CNNGo.com http://www.cnngo.com/about#ixzz0n2xRgP9X

  2. like the way she answered. humble and realistic. very down to earth. hope she stays the same off the press.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s