Phạm Anh Khoa: Cô đơn giữa đám đông là cảm giác thú vị

Mr. PAK – “Quý ông hát rock” ngày nào bỗng nhiên im ắng khỏi sàn diễn và đột ngột xuất hiện liên tiếp trong vai trò diễn viên của 2 bộ phim nhựa “Mỹ nhân kế” và “Đường đua”. 

Ở “Mỹ nhân kế”, người ta thất vọng với anh bao nhiêu thì ở “Đường đua”  họ lại ngạc nhiên về anh bấy nhiêu! Tôi là bạn và thường xuyên gặp Khoa, nhiều lần trò chuyện với anh cả trong quán cà phê lẫn quán bún bò ven đường, kể cả lúc Khoa ký hợp đồng quảng cáo vài chục ngàn đô lẫn lúc anh nói trong túi chẳng còn một đồng! Tôi quý anh bởi cái vỏ và cái lõi gồ ghề chân thành, chứ mỗi khi Khoa khoác áo vest lịch lãm, cả tôi và anh đều cười “Không phải em… nào đâu phải em”. 

Tôi biết tung “cú đấm” quyết định với toàn bộ sức lực

– Anh có bất ngờ vì “Đường đua” vắng người xem, dù người ta hết lời khen phim, khen đạo diễn, khen nhà sản xuất và cả khen anh không?

– Không bất ngờ. Nhưng bản thân tôi không nghĩ phim lại nhanh chóng lọt thỏm trong hàng loạt bộ phim ăn khách khác. Nó khiến mình có cảm giác tiếc nuối cho cả một tập thể đã rất tâm huyết với bộ phim, tiếc cả những lời khen tuy nhiều nhưng vẫn chưa đủ trở thành “anh hùng cứu mạng”…

– Anh có buồn không?

– Đã có rất nhiều ý kiến trái chiều phản hồi đến tôi, và tôi chủ động tránh suy nghĩ nhiều về nó, theo cách mà tôi vẫn hay làm: bắt tay vào làm ngay công việc khác và hướng sự quan tâm của mình trở lại với âm nhạc… Lúc này là thời điểm tôi khá hài lòng với các cộng sự trong ê kíp, họ đều là những ẩn số thú vị và bất ngờ.
– MV mới anh hát lại bài “Sắc màu” của Trần Tiến – nhạc phim “Lửa Phật”. Hấp dẫn lắm, rất mạnh mẽ cho một bài hát quen thuộc!
– Đấy, ban nhạc của tôi đấy. Giờ ban nhạc của tôi tự phối bài rất hay. Tôi cũng phối khí, sáng tác nhiều hơn. Từ khi tách ra khỏi công ty MFaces, tôi vẫn cố gắng hội tụ anh em, đủ một ban nhạc để có thể chơi với nhau và giúp đỡ nhau trưởng thành. Rocker thì không thể sống một mình! Anh thấy “Sắc màu” được hả, chờ đi nhé, tôi đang học để có thể chơi được nhiều loại nhạc cụ khác nhau… Khoái lắm!

– Khoan hãy nói về nhạc, tôi vẫn cứ tiếc cho con đường điện ảnh của anh. Với “Đường đua” chẳng hạn, hình như chỉ thiếu mỗi chân dài (như “Mỹ nhân kế”) để dụ người ta đến rạp?

– Rất khó để so sánh hai bộ phim trên… bất kể phương diện nào cũng đều khập khiễng, chứ đừng nói đến chân! Và tôi lại là diễn viên của cả hai phim!


– Thì ít nhất anh cũng phải nghĩ đến yếu tố thị trường chứ, bởi đằng nào anh cũng là người của showbiz mà?

– Mỗi khi nghĩ lại những giá trị ăn khách, thì tôi càng có niềm tin mãnh liệt hơn về nhu cầu cần có một sự thay đổi lớn lao trong gu thưởng thức nghệ thuật nói chung… Không thể bắt chẹt chuyện cuộc sống và điều kiện thưởng thức mãi được. Chẳng lẽ tất cả đều hài lòng với việc làm ra những giá trị tàm tạm và gắn mác do nhu cầu cơm áo gạo tiền trước mắt? Dù thực sự nó luôn hiện hữu ở mọi nền nghệ thuật, nhưng cái cách người nghệ sỹ luôn say đắm hết mình với nghề dù trong cơn khốn khó vẫn là hình ảnh mà tôi đau đáu suy nghĩ.

– Hóa ra anh cởi áo câu khách trên phim cũng chả hút được khách, giống như ở sân khấu ca nhạc ấy, cái sự hấp dẫn gai góc của anh cũng có ăn khách được đâu?

– Nhưng mà hóa ra điều này lại hay, nó dạy tôi nhiều hơn về các góc nhìn khác nhau trong những thứ tôi đã và đang tham gia… Trước nay tôi ít ngồi rà soát các lỗ hổng của mình, đó là thời điểm tôi thấy mình còn trẻ và còn đủ thời gian tìm tòi thử nghiệm. Bây giờ tôi thấy mình học thêm được việc tung những “cú đấm” quyết định với toàn bộ sức lực, chứ không lan man tốn thời gian vào chuyện vui buồn cùng hàng đống cảm xúc vẫn dày vò mình hàng ngày.

– Hình như số đông khán giả thích vẻ xinh xắn kiểu “baby” Hàn Quốc hơn những vẻ đẹp thô ráp?

– Lúc này tôi đã bớt quan tâm đến việc có bao nhiêu người like Facebook của tôi. Thời gian đó tôi thà ngồi cà phê tán dóc với bạn bè hay dắt con gái đi bơi còn hơn… Trước đây rõ ràng tôi háo hức khi biết số lượng người dõi theo mình lên đến con số ngàn… Kể ra cũng vui chứ khi ít ra có hơn ngàn người biết một góc nhất định nào đấy những thứ tôi tham gia… Nhưng bây giờ tôi biết là người ta có thể bỏ ra vài triệu để có hàng chục ngàn người theo dõi Facebook, tạo nên một diễn đàn bàn luận sôi nổi về mình, thì bất giác tôi thấy nó chả còn ý nghĩa nữa…

– Bỏ hẳn hai năm dấn thân vào điện ảnh, anh được gì mất gì?

– Thẳng thắn mà nói, với điện ảnh tôi được nhiều người biết đến hơn. Như cô bán bánh mỳ ở cạnh công ty cũ của tôi chẳng hạn, hôm rồi cô buột miệng hỏi, hình như em đóng phim gì gì phải không? Tôi hỏi lại: em làm ca sỹ ở công ty này 5 năm, mua bao nhiêu tiền bánh mỳ mà chị không biết em là ca sỹ sao? Chị trả lời gọn lỏn, “không”, rồi cười ruồi…
Còn cái được lớn hơn là khi lấn sân một loại hình nghệ thuật khác (tạm gọi như vậy vì tôi vẫn chưa dám nhận vơ danh hiệu diễn viên), thì mình càng có thời gian và góc đứng cách biệt để nhìn về âm nhạc của mình. Rồi tự hỏi vì sao cứ cố gắng vô vọng vậy… Bản thân tôi nghĩ đã tìm được cho mình lời giải rồi.

– Đó là?

– Tôi được nâng cấp bản thân ở khả năng nhập vai vào bài hát tốt hơn trong studio. Trước đây thế mạnh của mình là trình diễn live. Còn khi thu âm tôi toàn phải tắt đèn, nhắm mắt và cố tưởng tượng mình đang có hàng vạn khán giả bên dưới… Giờ tôi ít gặp khó khăn hơn với điều tưởng tượng đó!!!

– Anh bỏ show ca nhạc là mất tiền đấy nhỉ? Chứ đóng phim làm sao mà có tiền?

– Dĩ nhiên ai mà không thiết tha chuyện kiếm tiền. Tuy nhiên tiền không làm tôi thấy khó xử trong việc chọn đóng phim hay âm nhạc… Vì bây giờ đối với tôi, hai thứ như nhau. Có vẻ làm phim thiệt thòi về chuyện tài chính nhưng đổi lại tôi được biết đến nhiều hơn (cái này cũng phải mua bằng tiền mà). Đây không phải là cơ hội để có thêm nhiều người đón nhận các sản phẩm âm nhạc của mình sao? Ai cũng vậy thôi, sẽ có ít nhất một lần phải cân nhắc để đánh đổi các giá trị mang tính hữu hình…

Tôi tìm bạc lẻ

– Làm ngôi sao nhạc rock kiếm tiền có dễ như một ngôi sao ca nhạc không?

– Dễ òm… dễ đến mức hoang đường, haaaaaaaa…

– Anh lạc quan nhỉ, kể cả lúc tôi cứ móc vào cái sự… ít tiền của anh!

– Nào có ai biết hay kiểm chứng được như thế nào là kiếm tiền dễ hay khó, trừ khi người đó biết được mình cần gì trong muôn vàn khó khăn để trụ được ở showbiz đầy thị phi này… Tôi chán ghét nhưng phải ngán ngẩm thừa nhận, chả có mấy điều tích cực khi tìm thông tin nghệ sỹ Việt đang làm gì và sẽ làm gì… Rất ít diễn đàn về chuyên môn, toàn là chuyện bên lề cuộc sống, càng hiếm hoi hơn những tạp chí đúng nghĩa dành cho nghề mình…

– Thì giờ nhìn vào anh nhé. Nuôi một vợ hai con, lại cáng thêm một ban nhạc rock, chứng tỏ thu nhập của anh cũng oách lắm đấy?

– Tôi biết ai cũng nghĩ vậy chứ không riêng gì anh… và tôi cũng mong mình thực sự được như những gì mà mọi người đánh giá!

– Anh không phản bác gì à?

– Giờ nếu tôi nói mình là đứa thất bại sau khi lặn lội hơn 10 năm ở đất Sài Gòn này nghe có được không? Tôi chưa có riêng cho mình một căn nhà dù nhỏ, hay một chiếc ô tô con cóc để vợ con che nắng che mưa. Thật khó tin khi nhìn ra xã hội, ít nhiều mình cũng là nghệ sỹ có năng lực và tồn tại gần 10 năm trong nghề, mà sao nói nghe khó khăn vậy? Nhưng phải chấp nhận nó là sự thật, tôi tìm bạc lẻ nhưng đốt tiền vào các dự án âm nhạc – thứ khiến mọi sự đầu tư chỉ như muối bỏ bể, luôn cảm giác túng thiếu và cứ tặc lưỡi tự an ủi ngày mai sẽ khá hơn…

– Độ này tôi thấy thị trường âm nhạc biểu diễn đi xuống, bản thân anh im ắng mất hai năm. Giờ trở lại có khó khăn không? 

– Tôi tin là nếu làm tốt thì được điểm cộng khi hiệu ứng hình ảnh của tôi đang khá ổn. Tôi chưa từng thấy mình chăm chỉ đến vậy với công việc và nó đang là niềm vui lớn lao trong lúc này. Vậy nên tôi cứ tận hưởng cảm giác làm việc thật sung sức thay vì lo lắng về những khó khăn trong việc trở lại. Dù sao tôi vẫn đang có niềm tin tốt về những thứ mình tham gia. Trước đây dù có nhận nhiều lời khen bao nhiêu thì vẫn chưa đủ cảm giác thoải mái như bây giờ…

Tôi áy náy vì chỉ ngồi gặm nhấm những thành công cũ

– Hai năm qua anh làm được gì cho âm nhạc?

– Học, học về âm nhạc…

– Học gì nữa?

– Rõ ràng tôi ngu ngốc khi nhận ra điều này khá trễ. Bây giờ tôi chăm chú lắng nghe bản thân thật nhiều để biết mình thiếu gì cho âm nhạc của mình…

– Tôi thấy cảnh anh ngồi quán cà phê một mình, đeo headphone và cắm cúi vào iPad. Anh nói anh “học”, học gì giữa chốn đông người này?

– Có hai điều thay đổi đối với tôi trong việc nhìn nhận. Thứ nhất là tôi đã có cái nhìn ít căng thẳng hơn với công nghệ khi phát hiện ra có thật nhiều phần mềm tốt hỗ trợ chuyên môn từ iPad. Lúc anh chứng kiến tôi cắm cúi iPad chắc là đang học thêm tiếng Anh, hoặc viết nhạc bằng phần mềm hỗ trợ Garage Band. Đôi khi là đọc báo để cập nhật tin tức chứ không lại bị tụt hậu hoặc chơi Sudoku để khoây khỏa… Thứ hai là tôi không phụ thuộc vào hoàn cảnh sáng tác nữa. Trước đây tôi hay tự nhốt mình để tìm ý tưởng, nhưng bây giờ tôi còn có thể tìm thấy nó ở chốn đông người. Cảm giác cô đơn giữa đám đông rất thú vị.

– À, học sáng tác, học làm nhà sản xuất cho mình. Anh chẳng phải đã theo những nhà sản xuất tốt nhất Việt Nam như Tuấn Khanh, Đức Trí, Quốc Trung đấy thôi… 

– Tôi luôn nghĩ mình là kẻ may mắn khi được có cơ hội để tiếp xúc và làm việc chung với những người anh này. Họ dạy tôi hiểu cần cố gắng hơn nữa để biến điều mình thích thành cái nhiều người thích…

– Tôi thấy anh hay nhắc đến Hải Bột và Quái Vật Tí Hon. Nhóm nhạc Indi Rock này đã tan rã… Những anh nghệ sĩ đàn ông tính, làm việc với nhau hơi mệt nhỉ. Thành danh thì dễ và giữ được sự lâu bền khó thế?

– Đã tan rã? Chưa chắc chắn đến thế đâu mà… Tôi tin vậy! Điều tôi chắc chắn là tôi xếp Bột ngang hàng với những người anh đáng quý khác trong lòng tôi. Cá nhân tôi biết Bột lao động và tận hưởng cuộc sống chăm chỉ hơn rất nhiều người. Có cảm giác đối với Bột cuộc sống này ngắn lắm, thành danh chưa chắc là đích ngắm của Bột. Áp đặt tư duy và tạo dấu ấn cho cả một thế hệ nghe nhạc có vẻ vừa tầm với việc Bột đang cố gắng… Tôi cầu chúc Bột kiên trì!

– Vậy học được rồi anh thấy mình giờ sao?

– Tôi áy náy vì đã chưa thực sự nghiêm túc với nghề, mà chỉ ngồi gặm nhấm những thành công cũ. Tôi bây giờ chỉ muốn lao vào làm việc mà thôi… Ít nhất phải cụ thể hoá nó thành những sản phẩm như CD “Nghe” mà tôi sắp phát hành!

– Với PAK band?

– Đúng, PAK band. Nhưng, tôi đã có một cái tên mới cho các anh em, đó là ẩn số X mà tôi muốn nhắc đến. Tôi khuyến khích việc anh em mới hãy tự tin thể hiện cái tôi của mình. Và thực sự các bạn trẻ đã làm được điều đó, ít nhất là trong mắt tôi các bạn đang là những ẩn số rất thú vị…

Vợ tôi tự hào là cô ấy hạnh phúc hơn tôi

– Vợ anh có càm ràm vì ông chồng lê la với đám bạn rocker suốt ngày không?

– Đâu có lê la ở chỗ nào khác ngoài nhà tôi mà càm ràm. Tôi thoải mái với không khí tại phòng tập nhạc ở nhà… Còn bà xã, hài lòng hơn vì… chồng ở nhà suốt ngày!

– Tôi thấy bà xã anh tìm sự cân bằng khá đơn giản, luôn cảm thấy vui vẻ khi đứng bên anh, hài lòng với anh chồng tại gia – ít nhất là qua những gì cô ấy thể hiện trên Facebook?

– Cô ấy chọn lối sống và suy nghĩ đơn giản vì đã quá mệt mỏi khi ở cạnh một thằng phức tạp như tôi thì phải. Trang, vợ tôi tự hào là cô ấy hạnh phúc hơn tôi. Và tôi cũng thấy thế thật.

– Xem ra lấy vợ… hơn tuổi thích thật đó! Cô ấy chăm anh và hiểu chồng vẫn như một đứa trẻ… tăng động?

– Hahaaaaa… Trời ơi, tôi có thể không trả lời câu này được không? Nói như anh, tôi chỉ cần ở với mẹ là ổn, đâu cần lập gia đình làm chi…

– Cô ấy cầm cương được anh không? Kiểu như lời nói của cô ấy có giá trị và luôn khiến anh phải suy nghĩ lại ấy?

– Chẳng biết nữa. Có vẻ như Trang chỉ quan tâm đến không khí gia đình như thế nào thôi, nên chắc cũng không để ý đến việc ai quan trọng hơn ai trong nhà, miễn mọi người vui vẻ thì sao cũng được. Trong công việc tôi ít để ai không hiểu chuyên môn xen vào, nhưng trong cuộc sống, cư xử và các mối quan hệ, lời nói của Trang luôn có giá trị với tôi và luôn khiến tôi phải suy nghĩ.

– Thời điểm này, Mr. PAK – người đàn ông thừa năng lượng – một vợ hai con thế nào: một người đàn ông trưởng thành hay vẫn là một đứa trẻ hiếu động?

– Trong tôi luôn tồn tại ít nhất 2 con người, anh tin không? Có khi anh sẽ dần nhìn thấy cả những con người khác nữa!

Bài: Bạch Vân – Ảnh: Tangtang
Stylist: Chi Nguyễn

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s